Chào mừng quý vị đến với website của Trương Thế Thảo
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Mùng 3: "Tết thầy".
|
*** Mồng 3 tết thầy.
![]() 1. Chẳng hiểu tự đời nảo đời nao, trong đời sống dân gian người Việt, hễ cứ bàn cái việc cần lưu tâm nhất trong ba ngày Tết Nguyên đán là y như rằng không ai có thể quên lời dặn đã được ghi tự đáy lòng mình: "Mồng một nhà cha. Mồng hai nhà mẹ. Mồng ba tết thầy".
"Mồng một nhà cha", tức là ngày mồng một Tết - ngày đầu tiên của một năm mới, một mùa xuân mới - thì ở nhà cha lo thắp nén tâm nhang trên bàn thờ gia tiên, tưởng nhớ các bậc tiên liệt của gia tộc. Và cùng với đó, thưa câu chúc tụng sức khỏe và mọi sự an lành tới ông bà, cha mẹ, người mang nặng đẻ đau, sinh thành ra mình. Việc phải làm duy nhất của ngày mồng một Tết là thế.
"Mồng hai nhà mẹ" cũng giống như ngày mồng một thôi, nhưng diễn ra ở bên nhà ngoại. Có cha (có bên nội) phải có mẹ (có bên ngoại) thì mới có cuộc đời mình, đó là cái lẽ tất yếu của tự nhiên.
Còn câu "Mồng ba tết thầy" ở đây có nghĩa là, ngày mồng ba, muốn làm gì thì làm, song việc trước tiên là phải đến chúc tết thầy giáo, cô giáo. Thật ra, phong tục "Tết thầy" chẳng có một quy định thành văn nào. Ðó không phải thứ "luật" bắt buộc. Nhưng lại là một phong tục đầy tính nhân văn trong đời sống người Việt.
2. Tôi nay đã hai thứ tóc, nhưng lạ sao, những kỷ niệm về những cái "Tết thầy" khi xưa vẫn cứ tươi nguyên như thể mới xảy ra hôm qua, hôm kia vậy.
Ông nội tôi có cả một khu vườn rộng, dễ chừng vài sào Bắc Bộ. Cụ dành hẳn một góc trồng vài chục gốc cam sành (quê tôi, người ta quen gọi chúng là giống cam đường, vì chúng có vị ngọt như đường), năm nào cũng lúc lỉu những quả chín vàng ươm. Sau Tết ông Công, ông Táo (23 tháng Chạp) dăm ba ngày, ông nội tôi cẩn trọng lựa ra vài chục trái cam đẹp mắt trong khu vườn nhà. Cứ gọi là mười quả chằn chặn như một, không thể chê vào đâu được. Sau khi trẩy cam, hai ông cháu đem rửa thật sạch bằng thứ nước mưa tinh khiết, chứa trong cái bể nước trong văn vắt. Rửa cam xong, ông tôi còn dùng chiếc khăn sạch chưa hề dùng một lần nào, lẩn mẩn lau khô từng quả một. Rồi cụ lấy một ít quả đem bày lên những chiếc đĩa sứ cổ và bảo tôi đặt những đĩa cam lên các án thờ trong ngôi từ đường (ông nội tôi là trưởng tộc) của dòng họ. Còn lại ba trái cam, cụ cũng đặt lên đĩa, rồi mang bày lên một chỗ nọ thanh tịnh chẳng kém gì những án thờ trong từ đường. Rồi với vẻ nghiêm trang, ông bảo tôi: "Chỗ cam này là để sáng mồng ba ông cháu ta đi tết thầy học của cháu".
Ðúng như lệ đã định, sáng mồng ba Tết, sau khi thắp hương gia tiên xong, và sau khi đã ăn lót dạ miếng bánh chưng, ông cháu tôi lên đường đi tết thầy học của tôi. Lần đầu tiên trong đời, và người thầy đầu tiên trong đời mà tôi đến tết là cô giáo Dung, dạy "vỡ lòng". Cô là người cầm tay dạy tôi tập viết, tập đánh vần những chữ cái A - B - C đầu tiên trong đời.
Vào nhà, việc đầu tiên ông nội tôi làm là xin phép cô Dung cho cụ được dâng ba trái cam vàng chín mọng lên bàn thờ gia tiên. Rồi ông tôi thay mặt gia đình chúc sức khỏe cô giáo và gia đình cô. Ðáp lễ, cô giáo Dung chúc ông nội tôi và cả gia quyến một năm dồi dào sức khỏe, làm ăn phát đạt gấp mười, gấp trăm lần năm ngoái. Cô không quên chúc tôi sang năm mới ngoan hơn, học giỏi hơn. Cô còn "mừng tuổi" tôi một tấm bảng chữ cái mẫu. Tấm bảng ấy do tự tay cô viết bằng ngòi bút lá tre, với thứ mực tím tươi nguyên. Nói chả ngoa, tấm bảng chữ cái mà cô giáo Dung viết trên khổ giấy đúp đen sì "mừng tuổi" tôi đẹp như in, chả ai dám nói là thua sách giáo khoa.
Khi ông nội tôi quy tiên, cũng là lúc có phong trào hợp tác hóa. Mấy sào vườn nhà tôi góp vào HTX nông nghiệp. Không còn cam vườn nhà, dù những ngày áp Tết bận rộn với cả trăm thứ việc, nhưng mẹ tôi vẫn không quên mua ba trái cam sành ngon nhất chợ để tôi có chút lễ đi tết thầy. Có năm gần Tết khan hiếm cam, không thể tìm đâu ra, mẹ tôi đành chuẩn bị cho tôi khi thì hộp mứt, khi thì chiếc bánh chưng xanh vuông vức để sáng mồng ba tôi đi tết thầy.
3. Cũng chẳng phải vì hồi xưa hàn vi cho nên ông nội tôi, rồi đến mẹ tôi chỉ có thể sắm được chút lễ đi tết thầy là những trái cam sành (cam đường) đâu. Nhớ có bận tôi hỏi ông nội đại ý thế này: Nhà ta nhiều bánh chưng, sao ông không cho cháu đôi bánh chưng đi tết thầy, mà năm nào cũng chỉ là cam? Ông tôi bảo, không phải cứ là lễ to vật nặng đi tết thầy mới là quý. Bố mẹ cháu sinh thành ra cháu. Nhưng thầy giáo, cô giáo lại là người cho chữ cháu để cháu nên người. Còn tại sao lại tết thầy bằng những trái cam đường là vì cam đường là thứ của quý của giời đất phong thưởng cho con người ta sau những tháng mùa đông rét mướt, hanh khô. Vậy nên, ngày Tết, trên bàn thờ, ngoài bánh chưng xanh phải có cam đường dâng lên để tưởng nhớ công sinh thành dưỡng dục của ông bà, cha mẹ. Còn cam đường mang tết thầy là để tỏ bày lòng biết ơn của trò với thầy. Ði tết thầy không cứ nhất thiết phải lễ to mới là trọn đạo học trò. Tết thầy cốt nhất là ở sự thành tâm, ở cái tình cái nghĩa. Cha mẹ sinh ra ta. Nhưng người cho ta cái chữ làm hành trang để vào đời chính là thầy, là cô giáo.
4. Thời nay, không hiếm những cô, cậu học trò bằng tuổi thế hệ tôi ngày xưa vẫn nhớ đến việc tết thầy. Tất nhiên, các cô, các cậu học trò thời nay đi tết thầy bằng cái cách riêng của thế hệ chúng bây giờ, khác xa cái thời của tôi và trước tôi. Lại nữa, cũng không cứ nhất thiết phải vào ngày mồng ba Tết mới đi tết thầy như ngày xưa.
Ôi, mới hay, trong tâm linh của người dân nước Việt mình, thời nào cũng vậy, dù quá khứ hay hiện tại thì vai trò của người thầy bao giờ cũng được trân trọng vinh danh, theo triết lý nhân sinh giản dị: Tôn sư trọng đạo.
Nhưng cứ ngẫm cho kỹ thì, thời nay, nếu "phó mặc" tất tần tật cho người thầy (tất nhiên vẫn là "không thầy đố mày làm nên") thì xem chưa đủ, chưa trọn vẹn, để có thể "chấn hưng" ngành giáo dục của đất nước chúng ta. Cùng với người thầy, cần lắm sự "chung lưng, đấu cật" của gia đình - nhà trường - xã hội. Chỉ có như thế sự nghiệp giáo dục của non sông ta mới dồi dào sức xuân, trường tồn muôn đời.
(LÊ HOÀI VŨ)
*** Tết Thầy
![]() Chẳng biết tự bao giờ, có lẽ đã từ xa xưa, trong tiếng nói của chúng ta có cụm từ “tết thầy”. Tết thầy, nghĩa là chúc tết (lời chúc tụng và quà tặng) thầy dạy mình. Tiếng Việt có cách diễn đạt cũng thật độc đáo, tất cả gói trọn trong hai từ rút gọn lại: tết thầy.
Tục ngữ có câu: “Mồng một tết cha, mồng hai tết mẹ, mồng ba tết thầy.” Ông bà ta “lên lịch” dành 3 ngày trọng đại nhất (ba ngày tết) trong năm cho cha mẹ và thầy là có ý răn dạy ta rằng đạo lớn nhất là đạo hiếu thảo, đừng có thói vô ơn, bạc nghĩa đối với các bậc sinh thành, dưỡng dục. Cha mẹ có công sinh thành và nuôi dưỡng ta lớn khôn, thầy giáo có công khai tâm, khai trí để cho ta trưởng thành, làm người có ích cho xã hội. Từ khi có ngày Nhà giáo Việt Nam (trước đây là ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo) 20 tháng Mười Một, tết thầy không chỉ bó hẹp trong dịp tết Nguyên Đán nữa. Ngày 20-11 hàng năm cũng trở thành ngày tết trọng đại: tết của thầy cô giáo. Thêm một dịp để các thế hệ học trò và cả xã hội bày tỏ lòng biết ơn và niềm kính trọng của mình đối với những người gánh trên vai trọng trách rèn người. Truyền thống “tôn sư trọng đạo” vẫn được tiếp nối như mạch ngầm trong dòng chảy vô tận của lịch sử. (Nguyễn Duy Xuân)
|
Trương Thế Thảo @ 09:16 13/02/2010
Số lượt xem: 644
- Ý nghĩa của ngày TẾT ở Việt Nam. (13/02/10)
- Nói 1 chút về ngày Valentine. (13/02/10)
- Những phong tục của ngày Valentine. (13/02/10)
- Nói chuyện Hổ nhân năm Dần. (11/02/10)
- Ý nghĩa 12 con Giáp. (11/02/10)





Các ý kiến mới nhất